Sau bao nhiêu ngày suy nghĩ và quyết định, cuối cùng tôi cũng chọn hôm nay làm ngày cuối cùng tôi gặp em… yêu em vào có em.
Hôm nay là sinh nhật của em, có lẽ trong niềm vui của hạnh phúc, em sẽ mau chóng quên đi tôi là ai, tôi đã làm gì,…
Tôi đã hẹn Lễ, Phương cùng đến nhà em để giúp tôi tổ chức buổi sinh nhật cuối cùng mà tôi có thể làm cho em. Khi thấy em hạnh phúc, tôi chỉ muốn ôm chặt lấy em, không bao giờ buôn em ra, không bao giờ để cho em tuột khỏi tầm tay tôi như lúc này…
Có lẽ hôm nay là ngày tôi phải tập quên em đi thôi, không nói ra nhưng cả tôi và em đều biết, có một khoảng cách vô hình tồn tại giữa tôi và em, và càng ngày khoảng cách này càng vương rộng ra, đến nổi tôi không thể nào có thể làm gì để có thể làm mất đi cái khoảng cách vô hình này. Nó càng rộng hơn khi em quyết định đi theo con đường của em, con đường không có tôi.
Có lẽ tôi nên từ bỏ ngay bây giờ, nhưng không. Tôi thấu hiểu cái cảm giác cô đơn khi phải một mình ở một nơi xa lạ, nên tốt nhất tôi nên để cho em ổn định cuộc sống mới của em, lúc đó tôi ra đi cũng chẳng có gì phải tiếc nuối…
Tôi rất muốn ở bên cạnh em hết đêm nay, đêm cuối cùng tôi được ở bên em, nhưng… có lẽ em còn có cái gì đó quan trọng hơn để làm, có ai để quan trọng hơn em cần phải gặp. Thôi vậy, số phận của tôi đã được em định đoạt từ rất lâu rồi, chỉ là tôi vẫn chưa chịu chấp nhận cái số phận đó thôi… Hôm nay, có lẽ (hay không còn con đường nào khác) nên tôi phải chấp nhận cái sự thật này…
Khi em lên xe, có lẽ tôi nên chào tạm biệt em một lần thay vì chúc phúc em cho… Tôi cũng không có đủ can đảm để đứng nhìn em ra đi, đi xa khỏi tầm tay của tôi…
Cảm nhận mới nhất