Vũng Tàu, Sen, Lạnh, vân vân…

Sen

Từ khi vừa xuất hiện tại dãy phòng trọ của tụi bạn, Sen đã trở thành một nhân vật nổi bật. Tính tình hiền lành, ít nói đã khiến cho Sen càng trở nên bí ẩn, và rồi chuyện gì đến cứ đến, có đến 2 hay 3 thằng bạn tôi đã “phải lòng” Sen, lol :D

Tất nhiên, bạn bè là bạn bè, người yêu là người yêu, nó có một ranh giới tưởng chừng rất mong manh nhưng cũng khá là to lớn. Tụi nó sau bao nhiêu “sóng gió” rốt cuộc cũng chịu “cạnh tranh công bằng” :|. Ai cũng biết, 1 con tim chỉ có thể yêu một người và trong số 2 hay 3 thằng bạn của tôi, cuối cùng cũng chỉ có một thằng có thể chinh phục được Sen mà thôi, và người đó là…


Thứ 5 ngày 12/02/09

Đi đến phòng trọ của An cũng vừa lúc nó dắt xe ra chuẩn bị đi học. Thấy chỉ có một mình nó, nên bất chợt định hỏi, nhưng chưa kịp hỏi thì nó đã nói trước: “Ba Sen mất rồi, thằng Gia với tụi kia đi Bình Thuận rồi!” – Nó nói trong một vẻ mặt rất nghiêm nghị, và đây không phải là chuyện có thể nói đùa nên không thể là nói đùa được.


Vũng Tàu

Tối hôm qua, lon ton chuẩn bị sách vở đi đăng kí học thêm :x, lần đầu tiên tôi đăng kí học thêm, LOL. Với biết bao hào hứng và nhiệt huyết (quyết tâm học hành chăm chỉ mà =.=), mãi mới kiếm ra số của thằng Gia, vì thằng An tắt điện thoại rồi :-s, phone cho tụi nó thì mới biết đăng kí phải đóng tiền ngay mà tụi nó hiện giờ không có nhiều $ đến thế…

Suy nghĩ cũng khá lâu, không biết có nên chạy lên chỗ tụi nó không? Hay là ở nhà ngủ cho khỏe? Sau một hồi vật lộn với chính mình, cuối cùng cũng lên đồ và quyết định chạy lên phòng trọ tụi nó.

Nãy gọi điện nghe tiếng tụi nó “sát phạt” nhau khá dữ dội, sẳn có ít tiền lẻ, thôi vào làm vài ván rồi tính tiếp :D Hơ hơ, số mình hên vãi, mới mấy ván mà tụi nó thua gần hết $ :x và vì phải đi ăn tối nên sòng bạc giải tán :(

Rãnh rỗi không có gì làm, thế là bạn Gia mới rủ đi dạo, ừ thì đi, dù sao cũng đang rãnh. Đi lòng vòng nghe nó kể về chuyện của nó với Sen rồi rủ tôi đi Bình Thuận, kinh vãi, từ đây mà chạy đến Bình Thuận bằng xe máy chắc mình chết dở, nên cố kiếm lý do để từ chối. Nó thì buồn, còn mình thì từ đầu năm đến giờ chả có đến 1 lần may mắn, thôi thì rủ nó bão xuống Vũng Tàu xả xui vậy =))

Mấy thằng con trai mà lề mề không thể tả được, cuối cùng thì cũng rủ được 4 thằng, fly time =))

Tôi cũng chẳng biết xuống Vũng Tàu để làm gì? Giờ này không phải lễ hội, cũng không phải là giờ để tắm? Vậy phải chăng là tôi đang điên? Ngẫm kĩ lại thì đây là lần đầu tiên mình xuống đây kể từ lần cuối cùng tôi đưa em xuống đó, đi học :)

Ừ, dù sao cũng tự cho mình thêm một lần nữa, nhìn lại những cảnh vật thân quen, để rồi phải cố quên đi… Nó đẹp, nhưng cái đẹp mà buồn và cái đẹp luôn cứ hành hạ mình thì giữ để làm gì?


Lạnh

Tự nhiên cảm thấy lạnh, rất lạnh, không phải vì trời lạnh mà vì một lý do nào đó, không rõ.

Thêm 1 buổi nữa mình nghĩ học, mới đi học 1 tuần mà nghĩ mịa nó hết 2 buổi, siêng vãi =))

14
Feb 2009
POSTED BY
POSTED IN Nhật kí
DISCUSSION 0 Comments
TAGS

WordPress 2.7.1

Hôm nay, vào blog thấy 1 cái thông báo thật là chướng mắt, nó cứ nhắc nhở là đã có WordPress 2.7.1, nên update ngay! Thế là update luôn :D [WP kể từ version 2.7 đã tự động update rồi, nếu bạn muốn update bằng tay thì có thể tải gói update tại đây để update]

Những thay đổi của WP 2.7.1 so với WP 2.7: Click here to view

11
Feb 2009
POSTED BY
POSTED IN Nhật kí
DISCUSSION 0 Comments

Chiếc khăn gió ấm

Có lần anh nghe em nói về cuộc sống của em ở VT, em ở một mình, và ban đêm em ngủ, em để đèn sáng ở tất cả chỗ nào có gắn bóng đèn, kể cả toilet :o, không ngờ em như thế mà lại nhát nhỉ? Anh không biết nên hiểu những gì em kể như thế nào, em đang cô đơn hay những gì em kể chỉ là như thế, anh vốn đa nghi nhưng cũng chẳng nghĩ em kể anh nghe chỉ vì em cảm thấy cô đơn… Anh biết, dù sao em vẫn còn có bạn ấy mà, chỉ là 2 người chưa chính thức sống cùng nhau thôi, cố lên, sẽ không lâu nữa đâu, mọi mong muốn của em sẽ thành hiện thực :)

Sáng hôm nay, trời se lạnh, anh không muốn thức dậy, nhưng phải đi học nên có muốn hay không anh cũng phải dậy, nhưng vẫn cố ngủ vùi, 6h15, anh dậy, xem đồng hồ rồi lại vào phòng, vùi trong chăn tiếp, cứ 5, 10 phút lại như thế, cho đến 7 giờ thiếu anh mới thật sự thức dậy (anh vẫn như thế, không thay đổi gì cả phải không em?)… Chạy thật chậm để cố tận hưởng cái không khí se lạnh của mùa xuân, nó không quá lạnh, và cái lạnh chỉ lướt qua, không thấm sâu vào da thịt khiến chúng ta phải run lên bần bật, không lạnh đến như thế…

Và anh chợt nghĩ về em, em biết không? Giờ đã có tuyến xe bus từ Biên Hòa về Bình Sơn rồi, không như lúc trước phải đi xe máy ra Long Thành rồi mới có xe bus lên Biên Hòa, mặc dù ngày mai vẫn còn đi học, nhưng anh vẫn muốn trốn về, để blog 1 chút, để hát 1 chút vì lâu rồi anh không hát. Anh thường hát mỗi lúc buồn, và nhiều nhất là những lúc nghĩ về em, nghĩ về những gì đã trải qua…

Đang bệnh, nhưng anh vẫn cố hát, hát đến 2 bài luôn, biết là em sẽ không nghe (hay nghe không được =)) ) nhưng anh vẫn hát, xem như đó là món quà tinh thần anh tặng em vậy :)


Chiếc khăn gió ấm

Nếu chịu khó nghe nhạc chắc em cũng không còn xa lạ gì với bài này, vì nó khá nổi trong thời gian gần đây, nhưng mà anh nghĩ em chả biết bài này đâu =)) Bằng chứng là kiến thức âm nhạc của em giờ không còn như xưa nữa rồi, bữa có test thử bằng cách hát một đoạn trong bài “Nếu kém duyên vô phận”, kết quả em phán 1 câu cực kì thơ ngây: “Bài này bài nào L chưa nghe ta?” :|

Nội dung cũng đơn giản, nhưng anh phải giải thích vì em sẽ không nghe được, cho nên cũng phải giải thích 1 tí cho em hiểu, để khỏi phải phí công đọc đến đây rồi chẳng biết gì nữa =)).

Những bài hát anh tặng em cũng như “Chiếc khăn gió ấm” thôi, nó không phải là vật hữu hình, nó hoàn toàn không hiện hữu, chỉ là một cái gì đó tưởng tượng (tất nhiên là anh tưởng tượng, còn việc em có tiếp tục tưởng tượng để nhận món quà tưởng tượng của anh không thì anh không biết, cái này thì tùy em!), tuy nhiên nó là tất cả tấm lòng của anh. Anh muốn em lúc nào cũng vui, cũng hạnh phúc, và những lúc em lạnh, những lúc em cô đơn thì đã có “chiếc khăn gió ấm” của anh.

Mỗi tối, “gió” sẽ “ôm” em để em không còn cảm thấy cô đơn, không cảm thấy sợ nữa. Và những lúc như thế anh vẫn luôn nhớ về em :). Rồi mỗi sáng mai thức dậy, nắng sẽ hôn lên môi em nụ hôn của… anh ấm áp (tất nhiên là của anh, vì anh tặng em mà ^^)… hihi

Chiếc khăn gió ấm

Ở bên kia bầu trời về đêm chắc đang lạnh dần
Và em giờ đang chìm trong giấc mơ êm đềm
Gửi mây mang vào phòng vòng tay của anh nồng nàn
Nhẹ nhàng ôm cho em yên giấc ngủ ngon.
Ở bên đây bầu trời ngày mưa cứ rơi hững hờ
Để tim anh cồn cào và da diết trong nỗi nhớ
Dường như anh nhớ về em

Gửi cho em đêm lung linh và tin sóng nơi biển lớn
Gửi em những ngôi sao trên cao tặng em chiếc khăn gió ấm
Để em thấy chẳng hề cô đơn
Để em thấy mình gần bên nhau
Để em vững tin vào tình yêu 2 chúng ta.
Rồi cơn mưa đêm qua đi
Ngày mai lúc em thức giấc
Nắng mai sẽ hôn lên môi em
Nụ hôn của anh ấm áp
Và em hãy cười nhiều em nhé
Vì em mãi là niềm hạnh phúc
Của anh mà thôi…

BONUS:

(Em không nghe nhạc được, anh biết, thế nên mới có thêm 1 bài bonus, cũng là anh hát luôn nhá =D )

Bỗng dưng thấy nhớ…

10
Feb 2009
POSTED BY
POSTED IN Nhật kí
DISCUSSION 0 Comments