3 millions/term. What do we get?

Ở Biên Hòa, học phí cực kì cao với chế độ nộp phạt cao gấp hàng chục lần vay nóng (trễ 1 tuần là 10%, 2 tuần là 20%, trong khi đó tôi đi vay “nợ lời” cùng lắm là 5% 1 tháng, thật là VCL!) những tưởng chúng ta sẽ được phục vụ như các … V.I.P. Sau gần 2 năm học, dưới sự cai trị mang tính độc đoán hơn cả thời bao cấp, nghĩa là cái gì (mình – các nhà quản lý với tầm quản lý vĩ mô, trích lời 1 GV) không thích thì cấm! Thử nhìn xem chúng ta có được gì?


1. Đầu tiên là thẻ sinh viên nhé!

Có lẽ ai cũng phải tự hào khi mình là 1 sinh viên, nhất là sinh viên đại học. Và để minh chứng cho điều đó, chúng ta có thẻ sinh viên. Khi chưa nhìn thấy thẻ sinh viên mình ra sao thì tôi cũng có thể đoán được mức độ…  khủng khiếp của nó. Các nhà quản lý sử dụng máy chụp hình cực kì hi-end, với hệ thống ánh sáng hàng triệu… Zimbabwe Dollar. Nói thế chứ máy ảnh được sử dụng là 1 webcam độ phân giải 1.3 Megapixel (kinh chưa!), và hệ thống chiếu sáng được sử dụng là 2 bóng huỳnh quang 1.2m (giờ éo biết có bạn nào khôn ra để hiểu cảm biếng máy ảnh kỉ thuật số chụp tệ nhất trong môi trường thiếu sáng và đèn huỳnh quang chưa? Hay vẫn còn sử dụng phương pháp cực kì PRO này nữa =)) ).

Nói vậy chắc ai cũng biết ảnh trên thẻ sinh viên nó như thế nào rồi chứ gì :))

Thử nghĩ, mình đã xấu sẳn rồi chụp hình xấu nữa, thì việc quái gì phải chưng ra cho người ta thấy nhỉ? Ấy vậy mà trường có có qui định phải mang thẻ mới cho vào trường, LOL.


2. Giờ đến đồng phục nhé =))

Thay vì bắt nam sinh bỏ thùng vào thứ 2, nữ sinh mặc áo dài, tại sao không thiết kế một bộ đồng phục cực đẹp? Có phải hơn không? Hay là các nhà quản lý của chúng ta do đầu óc quá… vĩ mô nên không nghĩ đến cái này =))


3. Giờ đến điện thoại nè!

Sau khi ban hành luật cấm sử dụng điện thoại di động trong giờ học, tình trạng giáo viên sử dụng vẫn cứ công khai (sinh viên thì làm đếk gì được =)) ), còn một số bạn sinh viên do quá bức xúc với hành vi trái pháp luật đã ban hành thêm luật bổ sung và hướng dẫn thi hành luật =)). Theo đó, các bạn sinh viên V.I.P của chúng ta 100% phải kí vào cam kết không sử dụng điện thoại trong giờ học, nếu bị sẽ bị tịch thu, giảng viên bị bắt gặp sẽ bị… cắt hợp đồng, theo lời 1 giảng viên (lại là LOL, đang thiếu giảng viên như thằng An thiếu gái mà bảo cắt hợp đồng à =)) ). Ai không kí sẽ phải có lý do bằng… văn bản! LMAO.

Khốn nạn! Khốn nạn thật!

Cái 1200 của mình, có cho đi hay bị bạn giang hồ nào đua mình cũng éo tức, nhưng mà để bị 1 lũ chóa móa chiếm đoạt thì tức trào máu ấy chứ =))


Kết, chả hiểu sao trong cuộc chiến đòi lại quyền của các V.I.P chỉ còn… mỗi mình. Chán, vinh quang thì giành giật, hưởng thụ, còn khó khăn thì chạy mịa nó hết :-s

07
Apr 2009
POSTED BY
POSTED IN Nhật kí
DISCUSSION 0 Comments
TAGS

Gmail themes go to Google Apps

Khi Google bắt đầu cung cấp Theme cho Gmail, điều mà tôi mong đợi nhất là hệ thống email trong Google Apps cũng thừa hưởng được chức năng quí giá này, thế nhưng, sự mong đợi dường như vô vọng khi điều đó chẳng thể có, cho đến hôm nay, vô tình login vào Google Apps thể sửa một số thông tin thì nhận được thông báo:

gmail-theme-in-google-apps

Hay quá, thế là từ nay hệ thống Webmail trong Google Apps đã có thể như Gmail rồi =D

04
Apr 2009
POSTED BY
POSTED IN Nhật kí
DISCUSSION 0 Comments

feeling…

Lúc trước tự nhiên xuất hiện cảm giác, có một bạn (hay một số bạn) có một số hành động khá giống với mình (kiểu như bắt chước á!) nhưng rồi mình lại nghĩ, có lẽ do mình tự tin quá =)), chỉ là trùng hợp thôi mà, đâu cần phải xoắn lên như thế… và cứ thế, mình không còn để ý đến những chuyện vớ vẩn đó nữa…

Thời gian gần đây, chẳng phải mình bắt đầu để ý lại, mà vì đột nhiên thấy xuất hiện những chuyện như trước kia, cũng với bạn (hay một số bạn) đó, lần có phải chăng lại là “trùng hợp”?

Với một thằng chẳng ra gì, học thì dốt, nói chuyện không chút cảm tình như mình, có gì mà phải đi bắt chước nhỉ? – Mình tự nhủ với bản thân khi thấy những điều trùng hợp đó. Nhưng, mình vẫn có cái cảm giác mình bị soi quá mức :-s


Hôm bữa học Anh Văn, thằng An nó không cho mình ngồi, bực cả cửa mình, mới bảo là: “Mày không cho tao ngồi, tao lên chỗ DA với H ngồi, đừng có mà khóc nha!?” – Vừa nói vừa kèm theo một nụ cười cực kì nham hiểm (Có vẻ đây là chuyện mình làm tốt nhất =)), với lại, lúc đó chỗ DA với H ngồi là chỗ duy nhất còn trống!).

Sau đó, thay vì nó xích ra cho mình vào, nó lại bảo: “Mày dám?”. “Ôi giời, tao cái gì mà không dám =))” – Nói xong bước luôn 1 mạch lên ngồi chung với DA luôn =))

Rãnh chả có gì làm (lúc nào ngồi học mà chả thế =)) ) nên nhìn quanh xem có cái gì thú vị để nhìn không :-s, móa, sao nhiều bạn quá khích thế này :-s, chỉ mới ngồi gần chứ có làm gì nó đâu :-s. Sau đó thì có một số bạn sử dụng thư hộc bàn thông qua mình xin số điện thoại của DA, ừ, xin thì cho (sau này anh Kingtham bảo mình hơi kém thông minh trong dzụ này :( ).

Chuyện chẳng có gì lúc đó, 1 tuần sau đó, có dịp nói chuyện với một số bạn, mấy bạn ấy bảo mình đang cưa DA hả? :O

Chẳng phải 1 lần, mà lặp đi lặp lại rất nhiều lần. Cái cảm giác bị soi mói rồi lâu lâu lại có cảm giác như có ai đó đang bắt chước mình, thật là khó chịu… (cảm giác thì nghĩa là không chắc chắn nhá =)) )

01
Apr 2009
POSTED BY
POSTED IN Nhật kí
DISCUSSION 0 Comments