Fate?

Chắc có lẽ số phận là cái mà ít ai trong chúng ta tin nhỉ, thế nhưng dường như cái gì mình không tin thì nó lại hay xảy đến. Có những chuyện xảy ra giống như là điềm báo, hoặc là như các nhà khoa học đã nghiên cứu và đặt tên nó là de-javu. Với mình thì mình tin là những chuyện như thế hoàn toàn có thật, bắt đầu bằng một số câu chuyện đã xảy ra với mình như sau…


Số phận có lẽ không thể không nhắc đến duyên phận, chắc hẳn bạn sẽ nghĩ: “Ah ừ, thì hai người gặp nhau hay là làm bạn của nhau thì rõ là duyên phận rồi còn gì!”, chuyện của mình không phải vậy, hoàn toàn khác, ngay cả mình của giật mình mỗi khi ngẫm nghĩ lại…

Read more…

30
Jan 2010
POSTED BY
POSTED IN Nhật kí
DISCUSSION 2 Comments

Coming Presentation!

Về bài thuyết trình

Tuần này đã là bài thuyết trình của Nhóm 2, tuần trước khá bất ngờ, Nhóm 1 của lớp mình được thầy cho miễn học luôn, thế là khỏe, đến thứ 7 không cần phải đi học, năm sau đăng kí học lại =.=! Thế mà mình nghe 1 bạn trong nhóm đó nói là thầy này dễ lắm, lí do có lẽ các bạn ấy văng tục dữ quá, nói bậy mà còn nói bự nữa thì đi là phải rồi =))

Nói thật là mình chả biết tí gì về cái lĩnh vực này, đọc cái đề xong mình cũng chẳng biết là phải làm gì, và cảm giác lúc là là: “Thôi xong, đường ai nấy đi…”. Nhưng mà oái ăm thay, mình không thể đi con đường của mình được, vì 1 người không thể làm nên 1 tập thể :-s, thế là phải cắn răn đi tập hợp để có được 1 nhóm hoàn chỉnh, à, thật ra cũng chẳng phải mình tập hợp đâu, bạn Thảo ấy, có gì mấy bạn cứ nắm tóc bạn ấy, tóc mình ngắn, không dễ nắm đâu =))


Bad day

Nói chung là, hôm nay về nhà, có thời gian viết linh tinh thế này cũng là vì cái bài thuyết trình khốn nạn này. Trưa, 12h mama gọi, nói là: “mama cho $, em con nó đang lên (Biên Hòa), đợi nó lên rồi về!”. Thế này kế hoạch thay đổi, thay vì 12h về thì phải ngồi đợi nó…

… 12h30′, rồi 1h, rồi 1h30′ trôi qua, cũng chẳng thấy nó đâu, thằng này làm việc éo có qui tắc gì hết, chắc là nó lên đi học rồi mới ghé nhà… Thôi về, không đợi nữa, đợi không biết đến bao giờ…

Trời nắng, nóng không thể nào nóng hơn, cái áo thì dày, nóng không chịu được, được cái áo dày thì tia UV không thể hoặc lượng tia UV tiếp xúc với da sẽ rất ít, tránh được ung thư, LMAO.

30′ trôi qua mà vẫn chưa thấy có xe nào là sao nhỉ? Mọi hôm chỉ 10′ thôi mà… :(( Vừa nghĩ như thế thì có 1 chiếc lù lù chạy đến, may thật…


on the Bus

Gió mát thật, trời nóng thế này mà có gió thì không gì bằng, xe lại ít người nữa nên không bị đau đầu vì những âm thanh hỗn tạp vớ vẫn…

Sao thấy lạnh lạnh nhỉ?

Ặc, về đến Long Thành rồi ư? Chắc là mình vừa ngủ thiếp đi, lần đầu tiên đi xe bus mình ngủ gật, xe vẫn chỉ có vài người, có lẽ không gian yên tĩnh và sự mệt mỏi đã làm cho mình ngủ thiếp đi lúc nào không hay…


WORKING

Đang ăn cơm mà cứ nghe mama cằn nhằn làm chẳng muốn ăn, thôi, đi làm bài tiếp, nhưng mà phải làm cái gì nhỉ? Nói lúc đầu rồi ý, mình chả biết nên làm gì và phải làm gì cả =)) Tất cả là tại các bạn nhá, cho mình làm nhóm trưởng thì chắc có lẻ là sẽ chết chung =))


24
Feb 2009
POSTED BY
POSTED IN Nhật kí
DISCUSSION 0 Comments

my monday

Hôm nay, ngày thứ 2 tươi đẹp như mọi ngày thứ 2 khác. Sáng thức dậy vào 7h sáng, trời lạnh đến mức chỉ muốn vùi mình trong chăn ngủ tiếp như những ngày trước đây, thế nhưng hôm nay mình có hẹn 9h phải đi Long Khánh, trao đổi một số thứ với bạn Gia, thế nên chỉ cố nướng thêm một tí, đến 7h20 là đã có thể mở máy lên, bắt đầu đọc tin tức, sau đó chuẩn bị đồ ăn sáng cho mình và em trai iu dấu nữa…

Thật ra, hôm nay là đi lấy con IE 1.1A cho nó, mình tìm mua con này khá lâu nhưng không có chỗ bán, tuyệt vọng thì thấy bạn Gia có, thế là đổi con Samsung Pleomax mình mới mua…

Trời lạnh không thể tả được, mặc dù đã mặc một cái áo pull khá dày, một áo khoát ngoài, thế nhưng cái lạnh vẫn len lỏi vào đến tận xương tủy, chạy xe mà cứ nhưng đang ở trong tủ lạnh…

Đường đi theo ước tính thì chỉ khoảng 30km, bằng hoặc ngắn hơn từ nhà mình đi Biên Hòa thế nhưng do đi nhầm đường xuống Trảng Bom sau đó lại vòng ngược lên ngã 3 Dầu Giây thế nên phải đi gần 40km, thằng em ngồi sao cứ nhằn, sao mà lâu thế…

Tuy nhiên, sau khi vượt 40km lạnh lẽo, cuối cùng cũng đến được điểm hẹn, và việc duy nhất bây giờ là gọi điện cho bạn Gia cầm con IE 1.1A ra… Quả không uổng công chờ đợi, 5′ sau khi nhận điện thoại, bạn Gia đã có mặt và đưa mouse cho mình, cảm giác thật sung sướng, không phải là cho mình, mà là cho thằng em mình, SnK.

19
Jan 2009
POSTED BY
POSTED IN Nhật kí
DISCUSSION 0 Comments
TAGS

, , ,